(Blog Fa – Xu - Ca)
Hồi
đó cơ quan tôi có vị bác sỹ bệnh xá trưởng rất chi là độc đáo. Bệnh gì ông cũng
chữa. Phòng tôi có hai bệnh nhân được ông rất ưu ái là anh Ngô Trí Sinh và Giản
Viết Ất.
Anh
Ngô Trí Sinh đau răng không ăn uống gì được. Xuống bệnh xá ông Thỷ khám xong,
phán: “Viêm lợi. Nội trú. Kháng sinh”. Sau một tuần nằm nội trú, tiêm kháng
sinh liều cao, Ngô Trí Sinh vốn gầy càng trở nên tong teo, thật tội nghiệp. Một
hôm đau quá, anh trốn bệnh xá, lên Viện Quân y 4 nhờ bạn là bác sỹ nha khoa
khám lại. “Trời đất ạ, ông sâu răng thế này mà thằng nào lại bảo ông viêm lợi?”.
Sinh về nói lại với ông Thỷ chuyện bạn anh khám nói anh đau răng chứ không phải
viêm lợi. Ông Thỷ thản nhiên: “ Răng mi ngu rứa? Đau răng, răng không nói hắn
nhổ cho luôn?”. Sinh mới mở tờ lịch gói cái răng sâu ra, đưa cho ông Thỷ xem:
“Dạ, nó nhổ đây rồi ạ”. Ông Thỷ ngắm nghía cái răng sâu một lúc, phán: “Chà,
sâu ra ri không trách chi viêm cả lợi!”.
Giản
Viết Ất lại là một ca khác, đau lưng. Ông Thỷ nắn nắn một hồi, phán: “Đau thần
kinh hông. Nội trú. Thủy châm!”. Thế là châm cứu. Đến mức cứ nhìn thấy cái kim
là cu Ất xanh mặt. Chín mười ngày không thuyên chuyển gì, cu Ất mới thỏ thẻ với
ông Thỷ: “Có lẽ anh cho em đi chụp X quang xem sao”. “Ừ thì đi đi!”. Cu Ất đi
chụp X quang mới biết hắn bị gai cột sống, mà là gai đôi. Ông Thỷ đeo kính lên
soi đi soi lại cái phim cu Ất mang về. Đoạn gỡ kính nhìn cu Ất: “Đúng là gai
đôi thật rồi. Răng mà mi ngu rứa?” “Răng
anh lại nói em ngu?”. “Răng mi không nói sớm từ đầu, để tau cho đi chụp X quang
sớm, khỏi phải châm?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Mong bạn góp ý thêm