
Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009
Lịch sử ô kê
Như tất cả mọi thứ trên đời, hai chữ này cũng có lịch sử của nó. Và phần lớn lịch sử, như chúng ta đã biết, được hình thành khi nam nữ yêu nhau.
Ngày xưa, ở một quốc gia, có một cô gái yêu một chàng trai. Điều này tất nhiên chả có gì lạ vì giây phút nào đó trên trái đất chả có một cô nào đó yêu một anh nào đó. Vấn đề là ở chỗ cả thành phố không đồng ý tình yêu này vì anh chàng là da đen, còn cô nàng là da trắng.
Không đồng ý thì thôi chứ gì, nhưng thuở ấy người ta cư xử man rợ lắm. Họ lập ra một tòa án, xử tội đôi nam nữ, kết án tử hình cả hai.
Chết là chuyện thường, ngay cả chết vì yêu. Nhưng cái cách tòa án tuyên xử họ mới thật ác đức: đày hai anh chị ra một đảo hoang không có gì ăn cho chết đói.
Thế là một sớm tinh mơ, có chuyến tàu giương buồm đen lôi đôi tình nhân ra đảo. Cả thành phố trông theo vui vẻ vì nghĩ rằng họ sẽ phải chết khô.
Đôi nam nữ bị quăng lên miền đất hoang trơ trụi. Không hề có bếp, không hề có tiệm ăn và dĩ nhiên cũng chả có chi để bỏ vào mồm.
Nắm chặt tay nhau, họ dũng cảm đi tìm khắp đảo. Cho đến lúc sức tàn lực kiệt, họ cùng ngồi xuống và nguyện chết một cách vinh quang thì đúng lúc ấy cô gái nhìn thấy một khu vườn đầy cây kê mọc trên núi.
Ai chả biết, kê là một thực phẩm tuyệt ngon và tuyệt bổ dưỡng. Hạt kê mà rắc lên bánh tráng thì ăn ngon hơn cả hạt vừng. Cô bèn reo lên “ô kê”. Đôi tình nhân ôm nhau nhảy múa và ăn kê thỏa thích, da dẻ béo tốt hồng hào.
Hai tháng sau, dân trong đất liền mò ra đảo, tìm đôi tình nhân tử tội. Họ đinh ninh sẽ gặp hai bộ xương khô. Và họ vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy chàng trai và cô gái tươi trẻ tràn trề.
Bà con tức tối quá, bắt hai người lên tàu, chở ra một đảo khác, nơi chắc chắn rằng không có cây kê. Phen này cả hai phải lìa đời.
Đôi nam nữ lại lảo đảo dìu nhau tìm kiếm khắp nơi. Chẳng có gì cho vào mồm nhai được, mà từ hồi ấy cho tới tận hôm nay, loài người vẫn chưa phát minh ra thứ tình yêu chả cần ăn. Họ sắp chết thực sự, hai kẻ gầy nhom, chả cần dùng thuốc giảm béo.
Đúng vào giây cuối cùng, khi chàng trai bắt đầu xỉu đi thì cô gái nhìn thấy một đàn gà đen đang tung tăng trong rừng. Gà đọc là kê, còn đen đọc là ô, cô gái hét toáng lên: ô kê. Hai người bắt gà làm thịt ăn, và trở nên béo đẹp hơn lúc nào hết, từ đấy mới hình thành câu tục ngữ “gà đen chân trắng, mẹ mắng cũng ăn”.
Một tháng sau, dân thành phố mò ra đảo, cứ tin chắc sẽ gặp cảnh đồi thông hai mộ. Nào ngờ thấy đôi tình nhân đang nhảy múa reo ca, cả hai đều trắng vì ăn trứng gà bóc.
Bà con bèn đổi giận làm lành, vì nghĩ rằng trời không muốn cho hai kẻ như vậy phải chết. Họ tổ chức đám cưới cho đôi tình nhân, cả thành phố đến dự.
Trong đám cưới, có tiết mục chú rể hôn cô dâu. Nhưng chàng trai quá thấp, cô dâu quá cao, hôn vào cổ thì không hợp lệ. Đúng giây phút gay go đó, cha xứ hô lên “ô kê”, có nghĩa là phải kê một cái bục dưới chân chú rể. Thế là người ta vội vã thực hiện, và việc hôn diễn ra lãng mạn vô cùng.
Cả thành phố vỗ tay và cùng đồng thanh “ô kê”. Hai chữ đó tồn tại tới tận bây giờ theo nghĩa tốt.
Nguồn tin: Thanh niên
ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY (II)
Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với nguời con gái ấy
Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ như thể một tình yêu...
Em sẽ chờ
Như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa, mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước
Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa
Em sẽ chờ Anh
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm
Như cô tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau
Em ở hiền, Em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với nguời con gái khác
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải miếng trầu đợi trầu dập mới cay
Dẫu chẳng hẹn hò
Em cứ đợi cứ say
Ngâu có xa nhau, ngâu có ngày gặp lại
Kim- Kiều lỡ duyên nhau
Chẳng thể là mãi mãi
Em vẫn đợi...
vẫn chờ...
Dấu chỉ là huyền thoại một tình yêu
.
(Đoàn Thị Lam Luyến)
.
Thứ Năm, 25 tháng 6, 2009
BÀI HỌC ĐẠO ĐỨC
Trong giờ học đạo đức, thầy giáo kể rằng tổng thống Mỹ Washington hồi nhỏ có lần đã chặt nhầm cây anh đào của bố, nhưng sau đó vẫn mạnh dạn nhận sai lầm của mình và được ông tha thứ.
- Kết thúc mẩu chuyện, thầy hỏi:

- Em nào có thể cho thầy biết, tại sao bố của Washington lại không phạt con mình?
Cả lớp yên lặng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng Johny đứng dậy cả quyết:
- Thưa thầy, ông bố không dám phạt vì khi đó trong tay Washington vẫn còn cầm... cái rìu ạ!
(vnn)
Phát minh mới
.
Một kỹ sư máy tính vừa tạo ra được một chiếc máy có khả năng biết mọi thứ. Anh ta tự hào nói với người bạn của mình:
- Hãy hỏi nó bất cứ câu gì. Nó sẽ trả lời cho anh biết. Người bạn liền gõ câu hỏi vào chiếc máy:
- Bố tôi ở đâu? Màn hình máy chớp sáng liên tục và hiện ra dòng chữ: Bố của anh đang đi câu cá ở hồ Tây.
Người bạn lắc đầu: Làm gì có! Bố tôi đã mất cách đây 10 năm rồi cơ mà!
Viên kỹ sư rất bối rối. Anh ta chỉnh sửa một vài chỗ trên máy và đề nghị anh bạn hỏi lại theo một cách khác. Người bạn lại đánh:
- Chồng của mẹ tôi ở đâu? Một lần nữa màn hình chớp sáng liên tục. Rồi câu trả lời hiện lên:
- Chồng của mẹ anh đã mất cách đây 10 năm. Còn bố anh thì mới bắt được con cá nặng hai kg ở hồ Tây!
Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009
AI THẤT TÌNH, THUA BẠC MUỐN TỰ TỬ MỜI VÀO
ẢNH VUI (II)
Thơ: "Học quên để nhớ"
Học Quên để... nhớ cho nhiều
Thứ Hai, 22 tháng 6, 2009
MỘT VÀI ẢNH VUI, XEM XONG CẤM CƯỜI - CHO MẤY CÂU BÌNH LUẬN CHƠI NHÉ
Những bài học về quản lý từ con vật

Thấy quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì, thỏ con hỏi:
- Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?
- Tất nhiên rồi! Sao lại không nhỉ? - quạ nói.
Vậy là thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng cáo già xuất hiện vồ lấy thỏ và ăn thịt.

Bài học 2:
Hai bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai rất hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở lớn. Bồ câu trống ngẩn tò te.Bài học rút ra: “Thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn.
Bài học 3:
- Tôi muốn nhảy lên ngọn cây kia nhưng không đủ sức.
- Vậy thì rỉa phân tôi đi - bò tót khuyên.
Gà tây mổ phân bò tót ăn và thấy tăng lực, thật sự đủ sức để nhảy lên cành cây thứ nhất. Ngày tiếp theo, sau khi ăn một ít phân bò, gà tây nhảy được đến cành cây thứ hai. Cứ thế đến nửa tháng sau, gà tây đã lên tới ngọn cây. Không lâu sau đó, gà tây bị một bác nông dân bắn rơi.

Bài học 4:
Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.


1) Không phải bất cứ ai vấy bẩn lên bạn cũng đều là kẻ thù.
2) Không phải bất cứ ai kéo bạn ra khỏi chốn bẩn thỉu cũng đều là bạn.
3) Khi bạn đang ở sâu trong chốn bẩn thỉu, hãy im lặng.




5. "Đi" kiểu này nhẹ nhàng hơn!









2. 











